Theo đó, các cá nhân và hộ kinh doanh có tổng doanh thu từ mức 500 triệu đồng/năm trở xuống sẽ hoàn toàn không phải nộp thuế giá trị gia tăng và thuế thu nhập cá nhân. Đối với các trường hợp có doanh thu vượt mức này, Điều 6 của Nghị định đã quy định rất rõ ràng về việc xác định các khoản chi phí được trừ và không được trừ khi tính thuế thu nhập cá nhân.

Điều kiện và các khoản chi được trừ khi tính thuế

Để một khoản chi được pháp luật công nhận là chi phí hợp lý và được trừ khi tính thuế, khoản chi đó phải thực tế phát sinh trong quá trình phục vụ trực tiếp cho hoạt động sản xuất, kinh doanh. Đồng thời, hộ kinh doanh phải lưu giữ đầy đủ hóa đơn, chứng từ hợp lệ. Đặc biệt, đối với những khoản thanh toán từng lần có giá trị từ 5 triệu đồng trở lên, pháp luật bắt buộc phải sử dụng phương thức thanh toán không dùng tiền mặt.

Các nhóm chi phí được trừ bao gồm chi phí mua nguyên vật liệu, hàng hóa, năng lượng phục vụ sản xuất. Nhóm chi phí nhân công như tiền lương, tiền công, phụ cấp, tiền thưởng và các khoản bảo hiểm bắt buộc cho người lao động cũng được tính vào chi phí hợp lý.

Bên cạnh đó, hộ kinh doanh được phép trừ chi phí khấu hao tài sản cố định đang sử dụng cho kinh doanh theo đúng chế độ hiện hành, ngoại trừ những tài sản đã khấu hao hết giá trị. Các khoản phí dịch vụ mua ngoài có hóa đơn đầy đủ như điện, nước, viễn thông, vận chuyển, thuê mướn và sửa chữa tài sản cũng được chấp thuận.

Ngoài ra, chi phí trả lãi tiền vay vốn từ các tổ chức tín dụng theo lãi suất thực tế, hoặc vay từ các đối tượng khác với mức lãi suất không vượt quá quy định của Bộ luật Dân sự, cùng các khoản chi khác phục vụ trực tiếp cho kinh doanh đều được coi là khoản chi được trừ hợp lệ.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Các khoản chi không được công nhận là chi phí tính thuế

Ngược lại, cơ quan thuế sẽ loại bỏ và không cho phép trừ đối với những khoản chi không liên quan đến hoạt động sản xuất, kinh doanh hoặc không có đầy đủ hóa đơn, chứng từ theo quy định.

Đáng chú ý, tiền lương, tiền công hay các khoản có tính chất tiền lương chi trả cho chính chủ hộ kinh doanh, nhóm cá nhân kinh doanh hoặc các thành viên trong hộ gia đình sẽ không được tính là chi phí hợp lý, ngoại trừ phần đóng góp bảo hiểm bắt buộc. Các khoản lương, thưởng đã ghi nhận vào sổ sách nhưng thực tế chưa chi trả hoặc thiếu chứng từ thanh toán cũng bị loại trừ.

Hộ kinh doanh không được trừ phần chi khấu hao tài sản cố định vượt mức quy định hoặc khấu hao đối với tài sản không dùng cho mục đích kinh doanh. Pháp luật cũng nghiêm cấm việc đưa các khoản tiền phạt vi phạm hành chính, phạt hợp đồng hay tiền bồi thường do lỗi của chủ cơ sở vào chi phí tính thuế.

Các tài sản mang tên cá nhân như đất ở, công trình sinh hoạt, xe ô tô sẽ không được tính khấu hao, trừ khi xe ô tô và tài sản đó đăng ký sử dụng chuyên cho mục đích kinh doanh vận tải hoặc du lịch. Cuối cùng, mọi chi phí phục vụ nhu cầu sinh hoạt cá nhân và gia đình đều hoàn toàn không được trừ. Do đó, cá nhân kinh doanh bắt buộc phải có trách nhiệm theo dõi và tách bạch rõ ràng giữa chi phí phục vụ kinh doanh và chi phí tiêu dùng cá nhân.

Thành Nam (t/h)