Ở Hải Phòng, dọc theo các tuyến Quốc lộ 5, Quốc lộ 10, các chân cầu, trước cửa các công ty lớn cũng như xen lẫn trong khu dân cư… mọc lên nhan nhản chợ cóc, chợ tạm trước sự “bất lực” của chính quyền địa phương?


Ảnh minh họa: một điểm chợ cóc trên Quốc lộ 10

Mua bán tiện lợi, hàng hóa phong phú, rẻ hơn một vài giá – chính là lý do khiến chợ cóc, chợ tạm thu hút một lượng không nhỏ người tiêu dùng. Song cũng tại những chợ này, do nắm bắt được tâm lý ham rẻ của khách hàng, nhiều người bán cả thịt cá ôi thiu và các mặt hàng kém chất lượng khác không rõ nguồn gốc, xuất xứ, không hề được bất cứ cơ quan chức năng nào giám sát, quản lý. Hàng tấn thực phẩm và hàng tiêu dùng được tiêu thụ mỗi ngày tại các chợ cóc, chợ tạm, không đảm bảo chất lượng ATVSTP. Vì theo một cán bộ của Chi cục ATVSTP Hải Phòng thì: “Chợ cóc, chợ tạm có nằm trong danh mục đâu mà kiểm tra, giám sát?”.

Anh Nguyễn Văn Bình (Cát Bi, Hải Phòng) bức xúc: “Nhiều khi tôi đến cơ quan mà không có lối đi lên vì vỉa hè bị chiếm dụng gần hết. Chưa kể những người bán hàng thường xuyên cãi nhau vì tranh chỗ ngồi, giành khách vô cùng mất trật tự và thiếu văn hóa”.

Ở nhiều địa phương, cán bộ xã (phường) đã vận động người dân vào các sân bãi, chợ của xã (phường) để kinh doanh, buôn bán nhưng tiểu thương không mặn mà. Nhiều đợt ra quân dẹp bỏ chợ cóc, chợ tạm song đâu lại vào đấy, thậm chí càng dẹp càng phình to. Chị Dương Thị Nga bán quần áo ở trước cửa Công ty giầy Auzora tiết lộ: “Mỗi tháng bán hàng ở  đây, xã thu của tôi lệ phí hơn 100.000 đồng, cũng chẳng có phiếu thu, biên lai”.

Theo quan sát của chúng tôi, có hơn 50 điểm bán trước cửa Công ty giầy Auzora. Với một xã thuần nông, số tiền thu được từ những điểm bán này cũng đáng kể. Phải chăng, vì thế mà chưa có đợt ra quân nào thực sự kiên quyết, triệt để?

Thiết nghĩ, những điểm họp chợ tạm bợ, mất an ninh trật tự và ATVSTP, gây ô nhiễm môi trường và mất mỹ quan đô thị là đáng phê phán. Rất cần sự vào cuộc đồng bộ và triệt để của các cấp chính quyền. Có như vậy, mới tạo  môi trường xanh - sạch – đẹp trong mắt người dân và du khách khi đến với một thành phố đô thị loại I.

Hồng Giang