Năm 2010, Thủ tướng Chính phủ có kết luận và chỉ đạo UBND tỉnh Bình Dương giải quyết dứt điểm vụ khiếu kiện của ông Hồ Văn On, hiện cư ngụ tại 25/24, Khu phố 1, phường An Bình, thị xã Dĩ An, Bình Dương. Nhưng, đã hơn 3 năm trôi qua, vụ việc đâu lại vào đấy, khiến người dân bức xúc…

Tờ cam kết phân chia đất gia tộc

Phần đất diện tích 23.785 m2, trong đó có 16.785 m2 thuộc tờ bản đồ số 7 và số 8 chính quy, ấp Bình Đường 1, xã An Bình, huyện Dĩ An (nay là thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) và 7.000 m2 thuộc phường Linh Xuân, quận Thủ Đức (TP. HCM), có nguồn gốc từ ông Hồ Văn Do (là ông nội của ông Hồ Văn On), sử dụng từ trước năm 1975. Sau khi ông Do và vợ là bà Nguyễn Thị Đảnh mất, được sự đồng thuận của các anh chị em ruột trong gia đình, bà Hồ Thị Dạ, bà Hồ Thị Thưa và ông Hồ Văn Nghĩa lần lượt sử dụng phần đất trên, trong từng thời điểm khác nhau.

Đến ngày 27/7/1995, để phân chia phần tài sản thừa kế của cha ông để lại, ông Hồ Văn Nghĩa, đã đứng ra họp mặt gia tộc, lập tờ cam kết phân chia đất làm 5 phần cho các con trai và con gái của vợ chồng ông Do: Ông Hồ Văn Nghĩa nhận 2 sào thuộc TP. HCM và 2,5 sào tại tỉnh Bình Dương; ông Đoàn Văn Tôn (con bà Hồ Thị Dạ) nhận 3 sào thuộc TP. HCM; ông Hồ Văn On nhận 5,5 sào tại Bình Dương; ông Phạm Văn Xèn (con bà Hồ Thị Giang) nhận 4,5 sào tại Bình Dương.

Tờ phân chia này, đã được UBND xã An Bình xác nhận ngày 14/2/1996. Như vậy, diện tích đất nói trên là sở hữu tài sản chung của ông bà để lại, đã được phân chia, do đó, quyền sở hữu tài sản chung đã chấm  dứt.

Ban hành nhiều văn bản trái pháp luật

Sau khi được gia tộc nói trên phân chia đất, diện tích đất của ai người đó quản lý sử dụng. Riêng ông Hồ Văn On, đã làm nhà và sinh sống tại đây. Bất ngờ ngày 17/3/1997, ông Hồ Văn Nghĩa có Đơn tường trình đề nghị UBND thị trấn Dĩ An giải quyết việc ông Hồ Văn On tự ý đổ cát, gạch để xây dựng trên đất của thân tộc.

Ngày 20/3/1997, UBND thị trấn Dĩ An lập biên bản kiểm tra việc xây dựng trái phép của ông Hồ Văn On. Trong biên bản này, yêu cầu ông On ngưng việc xây dựng, chờ quyết định giải quyết tranh chấp quyền sử dụng đất của cơ quan có thẩm quyền.

Điều đáng nói ở đây là, trong khi vụ việc còn đang chờ cơ quan có thẩm quyền giải quyết tranh chấp thì không biết căn cứ trên cơ sở nào mà ông Chủ tịch UBND huyện Dĩ An đã ban hành Quyết định số 307/UB-CT, Quyết định số 311/UB-CT, Quyết định số 519/QĐ-CT công nhận quyền sử dụng đất cho các ông, bà Nguyễn Thị Chinh (vợ ông Hồ Văn Nghĩa), Đoàn Văn Tôn (con bà Hồ Thị Dạ)?

Đặc biệt hơn, ngày 20/6/2002, Chủ tịch UBND huyện Dĩ An đã ban hành văn bản công nhận quyền sử dụng đất cho ông Phan Văn Phát (là cháu ngoại của bà Hồ Thị Thưa) được quyền sử dụng 4.718 m2 thuộc tờ bản đồ số 8, xã An Bình, huyện Dĩ An (phần đất ông On đang quản lý và sử dụng); đồng thời, công nhận sự tự nguyện của ông Phan Văn Phát phân chia số đất nói trên cho các chi như sau: Ông Hồ Văn Lắng 500 m2, ông Phạm Văn Xèn (con bà Hồ Thị Giang) 500 m2, ông Hồ Văn On 700 m2, ông Hồ Văn Hùng 1.000 m2, ông Phan Văn Phát 2.017 m2.

Đây là một quyết định hoàn toàn trái luật. Bởi theo các chuyên gia pháp lý, tờ cam kết phân chia đất thân tộc này là giao dịch dân sự - đã được các bên ký kết năm 1995, là căn cứ pháp lý, có hiệu lực bắt buộc đối với các bên và có hiệu lực từ thời điểm giao kết.

Trên bảo dưới không nghe

Do không đồng ý với các quyết định giải quyết khó hiểu trên của Chủ tịch UBND huyện Dĩ An, các ông Hồ Văn On, Hồ Hữu Hạnh, Hồ Văn Bình, Phạm Văn Xèn, Hồ Văn Hùng đã làm đơn khiếu nại lên UBND tỉnh Bình Dương.

Nhận được đơn của các bên khiếu nại, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương đã ban hành các quyết định giải quyết khiếu nại, với các nội dung: Bác đơn khiếu nại của các ông Hồ Văn On, Hồ Văn Bình, Hồ Hữu Hạnh và Phạm Văn Xèn về việc đòi phân chia đất theo tờ cam kết chia đất của ông bà.

Theo đó, điều chỉnh điều 1 - Quyết định số 519/QĐ-CT ngày 20/6/2002 của UBND huyện Dĩ An: Công nhận sự tự nguyện của ông Phan Văn Phát và ông Hồ Văn Hùng về việc đồng ý phân chia quyền sử dụng đất diện tích 4.718 m2 cho ông Hồ Văn On được sử dụng 336,9 m2, ông Phan Văn Xèn 350,6 m2, ông Hồ Văn Lắng 364,4 m2, ông Phan Văn Phát 1.549,7 m2 và ông Hồ Văn Hùng 2.116,4 m2.

Tiếp tục không đồng ý với các quyết định giải quyết của UBND tỉnh Bình Dương, ông Hồ Văn On và gia tộc đã gửi đơn khiếu nại lên Thủ tướng Chính phủ.

Ngày 20/5/2008, Văn phòng Chính phủ có Văn bản số 4725/VPCP-KNTN truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ tướng Chính phủ Trương Vĩnh Trọng, giao Thanh tra Chính phủ chủ trì, phối hợp với UBND tỉnh Bình Dương kiểm tra lại nội dung khiếu nại của ông Hồ Văn On, trực tiếp đối thoại với các bên tranh chấp để làm rõ nội dung khiếu nại để có biện pháp giải quyết phù hợp với quy định của pháp luật.

Báo cáo Kết luận số 2245/BC-TTCP ngày 2/8/2010 của Thanh tra Chính phủ, do Phó tổng Thanh tra Nguyễn Đức Hạnh ký, nêu rõ: “Việc ông Hồ Văn On khiếu nại Chủ tịch UBND huyện Dĩ An về việc ban hành các quyết định công nhận cho bà Nguyễn Thị Chỉnh (vợ ông Hồ Văn Nghĩa) được quyền sử dụng 5.670 m2 đất, công nhận cho ông Đoàn Văn Tôn được sử dụng 4.327 m2 đất, công nhận ông Phan Văn Phát được sử dụng 4.718 m2… là không có căn cứ”...

Kết luận của Thanh tra Chính phủ nhận định, việc Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương ban hành 03 quyết định nói trên, cả về hình thức và nội dung đều trái pháp luật, vì phần diện tích đất 4.718 m2, ông Hồ Văn On đang quản lý và sử dụng. Vì vậy, ông Phan Văn Phát (gọi ông Do là ông cố ngoại) và ông Hồ Văn Hùng (gọi ông Do là ông nội) không đủ tư cách đứng ra phân chia tài sản này. Điều đáng nói là, cả hai ông đều không phải là chủ sở hữu tài sản hợp pháp theo quy định của pháp luật.

Thủ tướng Chính phủ đồng ý với kiến nghị của Thanh tra Chính phủ tại Kết luận Thanh tra số 2245/BC-TTCP ngày 2/8/2010 và giao Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương chỉ đạo tổ chức thực hiện, báo cáo kết quả lên Thủ tướng Chính phủ.

Tuy nhiên, việc Chủ tịch UBND huyện Dĩ An cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất với diện tích 4.327 m2 cho ông Đoàn Văn Tôn (ngày 1/4/2009), là điều không bình thường và trái với quy định của pháp luật. Và suốt từ năm 2001 cho đến nay, việc khiếu nại của gia tộc ông On vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.

Dư luận đặt câu hỏi tại sao sự việc đã rõ ràng nhưng các cấp chính quyền tỉnh Bình Dương lại không giải quyết? Có hay chăng việc bao che dung túng của một số cán bộ thực thi luật pháp ở Bình Dương? Câu trả lời xin gửi về Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Dương?

Nguyễn Hồng