Một

Lất phất những bụi mưa không làm ướt đầm nhưng làm vướng víu. Là em, đã lay bay bám nhẹ vào tôi, hết sức hững hờ và lập tức biến cuộc sống của tôi đang hanh hao nhẹ bẫng bỗng sũng ngập, nặng nề. Tôi có ý nghĩ em hiểu tôi rất rõ. Như nắm gọn được tâm hồn tôi. Còn tôi thì trợt trơn, hẫng té mỗi lần bước vào cõi lòng Như đầy hốc ngách, những lùm cây tối và rất nhiều hang sâu… Thi thoảng em nói chúng tôi thật khác biệt. Cứ như hai thành phố được ngăn ra bởi núi, sông, biển cả và những lòng người. Đã rõ ràng ra đó như một khẳng định : Tôi khô hạn còn Như thì ướt át. Tôi thô thiển cứng ngắc mà em lại bay bổng dịu mềm. Tôi nông nổi mà em thì sâu sắc… Tôi hơn Như bằng cấp và đã thua Như quá nhiều thứ, phải chăng ?

Khi được một người quen kể lại cuộc tình của Như, hồi trước. cũng chỉ kể lớt phớt tôi đã cảm thấy rất khổ sở : tim nhói, mắt hoa và lòng xám ngắt. Tối đó trở về căn phòng trọ quen thuộc của mình tôi đã lục đục suốt đêm, không sao chợp mắt được. Tôi gọi điện đòi nói chuyện ngay với em. Gặp nhau, Như không hề né tránh cái nhìn của tôi mà còn đáp trả đầy thách thức, pha một chút giễu cợt :

- Anh cần biết thật à ?

- Ừ !

- Vì sao ?

- Em hỏi gì lạ ?

- Em đã nghĩ đến một lúc nào đó sẽ cho anh biết nhưng không phải bây giờ và nhất là, sau lời đề nghị của anh.

- Anh không có quyền đề nghị à ?

- Có đấy! Vì anh thấy cần. Còn em thấy không cần phải trả lời nên em…

- Em thế nào ?

- Em phải về. Đó là cách hay nhất bây giờ.

Nhìn theo dáng Như bước nhanh ra khỏi quán với sự dằn dỗi và buồn bực, tôi thấy tức khan. Có một cái gì đó như là sự hằn học, như là sự xót xa đè ngang nơi lồng ngực làm tôi thấy khó thở. Tôi nhìn xuống bàn và nhận ra ly nước của tôi không còn lấy một giọt, trong khi, ly nước của Như vẫn còn đầy. Vấn đề không phải là cách uống của mỗi người mà là, một cái gì đó rất mơ hồ len vào giữa hai đứa và phủ trùm lên cuộc tình này. Quan hệ của tôi và Như rồi ra cứ thế. Dùng dằng. Nửa như gần, nửa như xa. Một phần hai là mất. Một phần hai lại còn trong khi ngày tháng trôi qua rất nhanh. Mới đó mà một mùa hè oi nồng, gay gắt rồi cũng đã chấm dứt. Và, những khuya mùa thu se lạnh rồi cũng chẳng còn. Mùa đông đến và sau rốt, chuyện hôn nhân của hai đứa cũng phải đến lúc được bàn qua và tính lại.

Có một chiều sau khi tan sở, tôi rủ bạn tới quán cơm bụi quen rồi hai đứa ra biển. Gió dữ dội và lạnh. Rất lạnh. Chúng tôi lang thang dọc dài bãi, dọc dài phố. Đó là một chiều rất đẹp nhưng thật buồn : u xám và ẩm đục. Quê nhà ngoài kia ngập tràn tâm trí tôi và ứ đầy hồn, là : một mảnh trời, cái bờ giếng, giàn hoa trước nhà, con ngõ quen… Thêm nữa bước chân rón rén của một ai đó. Một ai đó không hiển hiện rõ ràng. Chỉ lãng đãng trong nỗi nhớ khiến tôi lục tìm hoài không ra một tên gọi, thấy cho được một nhân dáng, bắt gặp cho được một con người… Một ai đó sao quá mơ hồ ? Là Như chăng ? Sao lại có thể là em, được chứ !

Hai

Chuyện chia tay của chúng tôi, dẫu không mong đợi rồi cũng phải tới. Có điều cách tới sao mà kỳ ? Người bạn của Như mời chúng tôi đi dự đám cưới. Em đã làm tôi rất ngạc nhiên và thích thú, khi mặc một bộ đồ rất đơn giản nhưng thật ấn tượng. Như lạ hẳn trong tôi, không những thế, em còn lạ với rất nhiều người trong đêm ấy. Thấy em được chú ý nhiều tôi đâm bực, đã vậy, lại còn có một thằng cha bám riết lấy Như, coi tôi chẳng ra gì khiến tôi điên máu. Tôi uống thật nhiều. Ban đầu là để được điềm tĩnh nhưng sau đó rượu bia ngấm, tôi đã làm rất nhiều trò lố bịch mà phải tới tận hôm sau, tôi mới giật mình khih được nghe kể lại. Theo đó, tôi đã gào, khóc, la… Tôi hét lên giữa tiệc cưới rất đông người là Như luôn muốn bỏ tôi. Như thích làm khổ tôi… Tôi không còn nhớ là mình đã được ai dìu vào nhà trong, đặt lên giường và thiếp đi trong bao lâu. Mở mắt chứ cũng chưa kịp hoàn hồn, tôi đã thấy có Như ngồi bên. Ánh nhìn em lạ hoắc và giọng em rắn đanh :

- Anh có biết mình vừa làm những gì không ?

- Em không thể nào hiểu nổi vì đâu mà anh có thể cư xử với em như vậy?

- Được rồi. Anh đã nói là em muốn bỏ anh, phải không ? Vậy thì em bỏ anh đó. Em không lấy anh đó. Rồi sao ?...

Khi Như đứng dậy và quay đi, bỏ lại tiếng sập cửa rất to đầy tức giận tôi mới thật sự tỉnh táo. Và có thể tiếp nhận đầy đủ câu nói cứng cỏi và lạnh tanh của Như, dẫu cho, cái đầu của tôi nhức như là búa bổ. Câu Như nói còn dội mãi vào tâm hồn tôi rất nhiều năm sau này, khi tôi đã mất em thật sự. Sau “ sự cố” đó, cả Như và tôi đều lẩn tránh nhau. Suốt chặng ngày ấy, tôi sống trong tâm trạng bứt rứt và khốn khổ. Đêm dài kinh khủng vì trằn trọc trong nỗi nhớ em, những thương yêu dành cho em và cả nữa, những đớn đau vì biết sẽ mất em. Có một đêm khuya lang thang trên phố, tôi thấy lại Như. Em ngồi co ro nơi cái bàn, kê ngoài vỉa hè của một cửa hàng bán chè nóng. Tôi chui đại vô một quán cà-phê phía đối diện và thắc thỏm ngắm nhìn em. Tim tôi nhói lên và bóp thắt nhiều lần, khi nhìn dáng Như gầy xiêu, mệt mỏi rời nơi ấy và bước chậm trên đường về. Đâu rồi cái vẻ rất tự tin và đầy bản lĩnh của em hồi giờ ?

Ba

Tối đó tôi sửa soạn để tới nhà Như. Tính mời em đi uống nước và “… cũng một lần để kết thúc tất cả…”. Đã dặn lòng là thế và chỉ còn có việc leo lên xe và phóng vụt đi, tôi lại thấy lòng mình hoang mang quá sức. Tôi có ý nghĩ mình không làm nổi chuyện này nên chần chừ mãi. Để rồi ngồi thụp xuống bậc thềm, dựa lưng vào khung cửa sắt và khép mắt. Tôi không chịu đựng được ý nghĩ sẽ xa Như hẳn, sau đêm nay. Khi những linh cảm cho tôi biết chắc không còn có em, tôi nhận ra mình đã yêu em biết bao và cần có em biết là dường nào. Chẳng rõ ngồi như thế được bao lâu thì tôi nghe tiếng Như gọi dưới lòng đường. Rõ ràng, là giọng nói rất dễ thương và thân thuộc của Như và thứ tiếng ấy không thể lẫn với một ai được. Khi tôi chạy vội ra, không hiểu vì sao em bỗng cúi mặt. Chúng tôi cùng yên lặng. Rất lâu, Như mới ngẩng đầu lên nhìn tôi. Từ ánh đèn đường hắt xuống, tôi xót xa khi thấy khuôn mặt em có mầu tái xanh và đôi mắt em không còn nét cười và đầy sự lém lỉnh, sinh động như thường ngày. Như nói bằng giọng khàn đục của một người đang bị ốm : “Mình kiếm một cái quán nào ngồi đi anh”. Hai đứa chạy xe song song bên nhau. Vẫn chẳng nói gì… Quán ở gần biển, vắng hoe. Đêm sâu hun hút và lần đầu có Như một bên mà sao tôi thấy mình bơ vơ. Tôi muốn nói với em cả ngàn lần lời xin lỗi mà sao không thể mở lời. Muốn nói tiếng cảm ơn Như đã đến để yêu thương và chịu đựng tôi ngần ấy tháng ngày mà sao không thể thốt lên được. Cả em nữa : lặng im và dường như cố nén tiếng thở dài.

Khuya. Như đòi về. Tôi nói : “Anh muốn chở em được không ?”. Như “vâng” và tôi thảng thốt. Chỉ một âm, một từ mà làm bỏng rát tâm hồn và làm trái tim tôi đập miên man, hỗn loạn. Tôi đã chạy xe rất chậm chở Như đi qua biết bao con đường trong thành phố nhỏ bé và thân thiết này. Từ chỗ ngồi phía sau, em như co người lại và mái tóc Như mềm chảy ôm lấy lưng tôi. Bao lần tôi đã thèm muốn được dừng xe để ôm em trong vòng tay, dụi mặt vào mái tóc em buông dài và kêu lên : “ Như ơi !”, :“Như ơi !” mà không thể.

Và vậy đó ! Giữa dòng đời thao thiết chảy tuôn : phẳng lặng thênh thang mà chênh vênh ghềnh thác, tôi đã để mất Như. Em: cơn mưa bụi, như thể rất ngẫu nhiên đã khẽ khàng rơi rớt xuống tôi, một ngày nọ. Để cho rất nhiều đêm ngày, năm tháng trôi qua trong nỗi nhớ thương em, cồn cào và ngắc ngứ, tôi bàng hoàng nhận ra : Những hạt bụi mưa mỏng manh đến thế run rẩy là thế, vậy mà, đã dai dẳng phủ ngập hết tôi toàn vẹn chiếm ngự tôi. Suốt cả quãng ngày qua và hẳn, cả đời.

Truyện ngắn của NGUYỄN MỸ NỮ( Theo Thời Nay)