Ông Nguyễn Thế Minh - Giám đốc Phân tích Chứng khoán Yuanta Việt Nam đánh giá tác động của Nghị quyết 79-NQ/TW đối với thị trường chứng khoán thông qua ba cơ chế truyền dẫn chính.
Thứ nhất là cơ chế giữ lại nguồn lực để tái đầu tư . Lần đầu tiên, Nghị quyết cho phép sử dụng toàn bộ nguồn thu từ cổ phần hóa và thoái vốn để tăng vốn điều lệ cho doanh nghiệp nhà nước, thay vì phải nộp về ngân sách. Cơ chế này trực tiếp tháo gỡ nút thắt thiếu hụt vốn cấp 1 của các ngân hàng quốc doanh như BIDV (BID) và VietinBank (CTG), vốn chịu áp lực lớn từ yêu cầu an toàn vốn theo Basel II/III trong khi vẫn phải chi trả cổ tức tiền mặt.
Thứ hai là cơ chế phân tách rõ ràng giữa doanh nghiệp “chiến lược” và doanh nghiệp “thương mại” . Theo đó, Nhà nước sẽ nắm giữ trên 50% đến 100% vốn tại các doanh nghiệp thuộc lĩnh vực chiến lược như quốc phòng, an ninh, năng lượng, tài chính – ngân hàng và hạ tầng giao thông trọng điểm. Ngược lại, tại các doanh nghiệp thương mại – nơi khu vực tư nhân có thể làm tốt – tỷ lệ sở hữu nhà nước sẽ giảm xuống mức không chi phối (≤50%), qua đó kích hoạt một làn sóng thoái vốn trong giai đoạn 2026–2027.
Thứ ba là cơ chế khai thác hiệu quả nguồn lực đất đai, đặc biệt với các doanh nghiệp nhà nước sở hữu quỹ đất lớn. Định hướng quản lý và hạch toán đất đai theo nguyên tắc thị trường được xem là động lực chính giúp các doanh nghiệp cao su đẩy nhanh quá trình chuyển đổi đất nông nghiệp sang khu công nghiệp, qua đó mở ra tiềm năng tăng trưởng mạnh về giá trị tài sản ròng (NAV). 
Theo chuyên gia Yuanta, Nghị quyết 79-NQ/TW đánh dấu sự thay đổi căn bản về tư duy quản lý vốn nhà nước, từ “quản lý hạn chế” sang “kiến tạo phát triển”. Nghị quyết 79 đã tái định vị vai trò của kinh tế nhà nước là công cụ vật chất để định hướng, dẫn dắt và điều tiết nền kinh tế.
Sự thay đổi được cụ thể hóa thông qua việc tách bạch rõ hai nhóm doanh nghiệp. Với nhóm doanh nghiệp chiến lược, Nhà nước nắm giữ từ trên 50% đến 100% vốn, tập trung vào các lĩnh vực then chốt như quốc phòng, an ninh, năng lượng, tài chính – ngân hàng và hạ tầng giao thông trọng điểm. Ở nhóm này, định hướng không phải là thoái vốn mà là dồn nguồn lực để hình thành các tập đoàn nhà nước quy mô lớn, có năng lực cạnh tranh ngang tầm khu vực.
Ngược lại, tại nhóm doanh nghiệp mang tính thương mại, nơi khu vực tư nhân có thể đảm nhiệm hiệu quả, Nghị quyết đặt mục tiêu vốn nhà nước chỉ giữ vai trò đầu tư tài chính và phải giảm xuống mức không chi phối (dưới 50%). Cách tiếp cận này nhằm mở đường cho quản trị tư nhân và thu hút dòng vốn quốc tế tham gia sâu hơn vào hoạt động doanh nghiệp.
Thu Trang























