Chia sẻ tại Hội nghị Kết nối đầu tư và hợp tác phát triển giữa TP Hồ Chí Minh với các tỉnh, thành vùng Đông Nam Bộ và Đồng bằng sông Cửu Long, ông Đinh Hồng Kỳ, Phó Chủ tịch HUBA, cho rằng tư duy đầu tư của doanh nghiệp đang thay đổi.

Nếu trước đây doanh nghiệp chú trọng giá đất, chi phí lao động và ưu đãi thuế, thì nay quan tâm nhiều hơn đến logistics, năng lượng, nhân lực, chuỗi cung ứng, chuyển đổi số và khả năng kết nối thị trường.

Doanh nghiệp đầu tư theo chuỗi giá trị, không theo địa giới hành chính, thúc đẩy liên kết vùng để hình thành hệ sinh thái đầu tư chung
Doanh nghiệp đầu tư theo chuỗi giá trị, không theo địa giới hành chính, thúc đẩy liên kết vùng để hình thành hệ sinh thái đầu tư chung

Theo ông Kỳ, việc các nhà đầu tư hiện hữu tiếp tục tăng vốn là tín hiệu quan trọng về niềm tin. Cạnh tranh thu hút đầu tư vì thế không chỉ nằm ở ưu đãi, mà còn ở chất lượng của cả hệ sinh thái kinh doanh.

Tiếp theo, ông cho rằng doanh nghiệp cần sự chắc chắn nhất quán hơn là những lời hứa ưu đãi và điều doanh nghiệp sợ nhất không hẳn là chi phí cao mà là sự bất định.

Ông giải thích thêm, một dự án có thể chấp nhận chi phí đất, nhân công thậm chí ưu đãi ít hơn nếu doanh nghiệp biết rõ thủ tục mất bao lâu, ai chịu trách nhiệm, hạ tầng khi nào hoàn thành và những cam kết nào có thể thực hiện. Ngược lại, một dự án dù được giới thiệu hấp dẫn nhưng nếu doanh nghiệp không biết phải mất thời gian bao lâu để hoàn thành thủ tục thì chi phí của sự bất định có thể lớn hơn rất nhiều khoản ưu đãi nhận được. Do đó, ông cho rằng địa phương nào trả lời tốt câu hỏi thứ hai sẽ có lợi thế lớn.

Đồng thời, doanh nghiệp cần một đầu mối để có thể giải quyết nhanh gọn, khi đó xúc tiến đầu tư sẽ chuyển từ tư duy "mời gọi nhà đầu tư" sang "đồng hành cùng nhà đầu tư".

Theo VCCI, khoảng 70% hàng hóa xuất khẩu của Đồng bằng sông Cửu Long vẫn phải trung chuyển qua cảng TP Hồ Chí Minh và Đông Nam Bộ, trong khi chi phí logistics chiếm khoảng 20-25% giá thành sản phẩm.

Ông Đinh Hồng Kỳ cho rằng doanh nghiệp không đầu tư theo địa giới hành chính mà theo chuỗi giá trị. Một sản phẩm có thể được sản xuất ở Cà Mau, chế biến tại Cần Thơ, sử dụng thiết bị từ Đồng Nai, vốn từ TP Hồ Chí Minh và xuất khẩu qua hệ thống cảng Đông Nam Bộ.

Vì vậy, thay vì cạnh tranh thu hút cùng một dòng vốn, các địa phương cần tăng liên kết để một dự án có thể tạo giá trị cho nhiều địa phương. TP Hồ Chí Minh với lợi thế về tài chính, công nghệ, nhân lực và dịch vụ có thể kết nối với thế mạnh công nghiệp, nông nghiệp, logistics, năng lượng và nguyên liệu của các địa phương, hình thành chuỗi giá trị liên tỉnh.

Chi Chi (t/h)