Từ sự tối giản có cảm xúc đến sang trọng lay động giác quan
Không gian tối giản, các đường nét góc cạnh sắc sảo, và tông màu trắng - xám - đen từng được ưa chuộng trong thiết kế nội thất suốt một thập kỷ qua đã hoàn toàn bị thay thế. Gia chủ, đặc biệt là giới tinh hoa đã quá mệt mỏi với những không gian trông giống như các phòng trưng bày nghệ thuật vô cảm. Họ mong muốn một tiêu chuẩn mới về cái đẹp, dẫn đến sự xuất hiện của Chủ nghĩa Tối giản giàu cảm xúc (Sensory Minimalism) hay Sự sang trọng đa giác quan (Sensorial Luxury)

Cụ thể, nếu phong cách tối giản truyền thống (Minimalism) đôi khi bị coi là đơn giản hay tẻ nhạt, thì Sensory Minimalism là sự tối giản có tâm hồn. Thay vì chỉ tập trung vào việc nhìn cho đẹp hay đắt tiền, phong cách Sensorial Luxury chú trọng vào việc cảm nhận thông qua tất cả các giác quan để tạo ra sự thoải mái tuyệt đối. Cách làm này vẫn giữ được sự gọn gàng, ngăn nắp của phong cách cũ, nhưng truyền vào đó cảm giác ấm áp nhờ vẻ đẹp thật sự của vật liệu và sự đa dạng của các bề mặt.

Các vật liệu tự nhiên được ưu tiên giữ vẻ ngoài nguyên bản nhất. Trong đó, gỗ tự nhiên được xử lý bằng các loại dầu thực vật để lộ ra toàn bộ đường vân, mắt gỗ thay vì bị phủ kín bởi các lớp sơn nhân tạo bóng loáng. Các loại sợi tự nhiên như len, vải lanh, vải dệt được dùng rộng rãi trên các thiết kế ghế sofa và rèm cửa nhằm tạo cảm giác ấm áp, dễ chịu và gần gũi. Đá tự nhiên cũng được để nguyên dạng thô mộc hoặc mài xước tinh tế. Kim loại được xử lý để mang tính thủ công hơn với các lớp hoàn thiện mạ thiếc, đồng thau xước, hoặc hiệu ứng bị nung chảy không đồng đều, tạo ra những vết mòn tự nhiên như dấu ấn của thời gian.

Ngôn ngữ của hình khối mềm mại và sự uyển chuyển kiến trúc
Năm 2026 hướng đến những hình dáng mềm mại, gần gũi và linh hoạt hơn. Nội thất hiện đại dù vẫn mang tính cấu trúc rõ ràng, nhưng được “làm mềm” bởi các đường cong và những khối hình tự nhiên. Chẳng hạn, những chiếc sofa cỡ lớn với dáng kén như ôm trọn cơ thể người ngồi, bàn ăn có viền uốn lượn bất đối xứng như dòng nước, hay ghế bành mang dáng dấp của một tác phẩm điêu khắc đương đại, tất cả tạo nên một không gian vừa ấn tượng, vừa dễ chịu.

Sự thay đổi về hình dáng này không chỉ để làm đẹp hay phá vỡ quy chuẩn thẩm mỹ khô cứng mà còn là một liệu pháp tâm lý tinh tế; các đường cong giúp làm dịu đi sự bức bối của căn phòng, tạo cảm giác an toàn, che chở, kích thích thị giác, giúp chúng ta dễ dàng thả lỏng tâm trí và sống trọn vẹn hơn trong chính ngôi nhà của mình. Sự cứng nhắc của đồ nội thất giờ đây đã được thay thế bằng sự mềm mại, biến ngôi nhà thành một nơi có khả năng xoa dịu, giảm đi mọi căng thẳng từ thế giới bên ngoài.
Bảng màu mang sắc thái tự nhiên và cách phối màu
Các dự báo từ WGSN, Pantone và ITC (Viện Nghiên cứu Công nghệ Gốm sứ) cho thấy bảng màu nổi bật của năm 2026 được lấy cảm hứng từ đất, đá, cây cối và bầu trời. Màu sắc không chỉ để trang trí, mà còn giúp tạo cảm xúc và ảnh hưởng trực tiếp đến không gian sống.
Màu nền chủ đạo: Thay vì gam màu trắng, màu Cloud Dancer (trắng đục nhẹ như mây) được xem là màu chủ đạo, mang lại cảm giác yên tĩnh và dễ chịu, thì màu nâu đậm như Mocha Mousse cũng trở nên phổ biến, gợi cảm giác ấm áp, chắc chắn và tinh tế theo phong cách sang trọng nhẹ nhàng. Các màu trung tính như be, ngà, cát sa mạc vẫn giữ vai trò làm nền, giúp không gian thêm phần hài hòa và cân bằng hơn.

Màu nhấn tạo cảm xúc: Để tạo cá tính mà không phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian, thì các gam màu lấy cảm hứng từ thiên nhiên sẽ được ưu tiên như: Xanh ngọc lục bảo, xanh rêu, xanh dương đậm, đỏ burgundy (đỏ rượu vang), và vàng gốm đất nung. Những màu này vừa tạo chiều sâu, vừa mang lại cảm giác gần gũi với thiên nhiên như rừng và biển.

Cách phối màu “phủ toàn bộ” (Color Drenching): Một xu hướng nổi bật trong năm 2026 là sử dụng một màu duy nhất cho gần như toàn bộ không gian. Thay vì chỉ sơn một bức tường để tạo điểm nhấn, các nhà thiết kế táo bạo áp dụng một tông màu duy nhất (thường là các màu trầm ấm) cho toàn bộ không gian bao gồm tường, trần nhà, rèm cửa, phào chỉ, cửa ra vào và đôi khi là cả đồ nội thất. Sự bao trùm màu sắc này xóa bỏ các đường ranh giới của căn phòng, tạo ra không gian trông liền mạch hơn, và mang lại cảm giác an toàn.
Sự trở lại của không gian phân chia rõ ràng và âm thanh trong thiết kế
Một thay đổi đáng chú ý nhưng hoàn toàn hợp lý sau nhiều thập kỷ thống trị của khái niệm không gian mở (open-plan concept) chính là sự quay trở lại của các không gian được phân định rõ ràng (Defined Spaces). Khi ngôi nhà sau đại dịch Covid-19 trở thành nơi kết hợp nhiều chức năng cùng lúc như làm việc, giải trí, tập luyện và nghỉ ngơi, thì nhu cầu về sự riêng tư, khả năng tập trung và hạn chế tiếng ồn ngày càng trở nên quan trọng.

Thay vì xây thêm những bức tường thạch cao cứng nhắc, các nhà thiết kế sử dụng những món đồ nội thất có kích thước lớn và mang tính “phân chia không gian” như tủ kệ cao từ sàn lên trần, bình phong, kệ sách mở hoặc sofa lớn để tạo ranh giới giữa các khu vực. Cách làm này vẫn giúp phân chia công năng rõ ràng, nhưng không làm mất đi ánh sáng tự nhiên và sự thông thoáng của căn nhà. Bên cạnh đó, các phòng ăn riêng, góc đọc sách hay thư viện nhỏ mang tính riêng tư và yên tĩnh cũng đang dần được ưa chuộng trở lại.

Song song với việc chia không gian là sự chú trọng hơn đến việc xử lý tiếng ồn âm thanh. Những tiếng vang và ồn trong không gian mở giờ đây được giảm bớt bằng các vật liệu như tấm tiêu âm làm từ nhựa tái chế, ốp tường hoặc treo trần; các loại vải dày, thảm len lớn, thảm treo tường; và cả những loại gạch porcelain 3D có bề mặt rãnh giúp khuếch tán sóng âm. Nhờ đó, âm thanh trong nhà được kiểm soát tốt hơn, giúp không gian làm việc hoặc nghỉ ngơi trở thành một ốc đảo tĩnh lặng tuyệt đối.
PV






















