
Cụ thể, cả nước có 15 tỉnh, thành phố được xác định thuộc vùng DTTS và 12 tỉnh được xác định là tỉnh miền núi. Đáng chú ý, Lâm Đồng cùng 11 địa phương khác nằm trong nhóm giao thoa của cả hai khu vực, thể hiện rõ nét đặc thù về điều kiện tự nhiên, dân cư và trình độ phát triển.
Việc phân định này không chỉ mang ý nghĩa thống kê mà còn là cơ sở quan trọng để Trung ương triển khai các chính sách phát triển kinh tế - xã hội, ưu tiên phân bổ nguồn lực cho các địa bàn còn nhiều khó khăn trong giai đoạn 2026 – 2030.
Sau quá trình sáp nhập, Lâm Đồng trở thành tỉnh có quy mô lớn nhất cả nước, với không gian phát triển trải dài từ khu vực Tây Nguyên xuống duyên hải Nam Trung Bộ, đồng thời tiếp giáp biên giới Campuchia. Địa bàn rộng lớn này tạo nên đặc điểm đa dạng: vừa là vùng miền núi, vừa có yếu tố ven biển, vừa mang tính chất khu vực biên giới.
Hiện toàn tỉnh có hơn 2.300 thôn thuộc vùng DTTS và miền núi; trong đó có 217 thôn đặc biệt khó khăn cần ưu tiên đầu tư. Bên cạnh đó, có 100 xã được phân định theo 3 khu vực phát triển (I, II và III), phản ánh mức độ chênh lệch và nhu cầu hỗ trợ khác nhau giữa các địa bàn.
Lâm Đồng cũng là một trong những địa phương có quy mô dân cư dân tộc thiểu số lớn, với 49 dân tộc cùng sinh sống. Sự đa dạng này tạo nên bản sắc văn hóa phong phú, kết hợp giữa không gian văn hóa Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ sau sáp nhập.
Trong giai đoạn tới, tỉnh xác định phát triển vùng DTTS và miền núi là nhiệm vụ trọng tâm, gắn với việc triển khai hiệu quả các chương trình mục tiêu quốc gia như giảm nghèo bền vững, xây dựng nông thôn mới và phát triển kinh tế - xã hội vùng đồng bào DTTS và miền núi.
Việc đồng thời thuộc cả vùng DTTS và tỉnh miền núi giúp Lâm Đồng có thêm điều kiện tiếp cận nguồn lực hỗ trợ từ Trung ương. Tuy nhiên, điều này cũng đặt ra yêu cầu cao trong công tác quản lý, thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các vùng, đồng thời khai thác hiệu quả tiềm năng đa dạng để thúc đẩy phát triển bền vững trong bối cảnh mới.
Hoàng Phương (t/h)


























